Night Comfort

Đọc truyện ma- Ngôi mộ bóng trăng - Doc Truyen Dem Khuya


Tất cả mọi người – những hành khách trên chuyến xe này ai nấy đều đã lả hết cả người đi rồi… Mọi người phải ngồi gần như chôn chân trên xe hơn 10 giờ, từ 5h sáng,, ở bến Sài Gòn rồi mãi hơn 3h chiều mới đến Bắc Bassac. Trên chuyến đi này có 1 cô gái lôn lao liên tục, ko ăn hay uống đc gì, cô này có lẽ là người mệt nhất. Cô gái này ngồi gần Đức và khi mua thức ăn, Đức đã mua mời cô ta.

Một bà ngồi băng trước quay lại bảo Đức:

– Cậu nên xuống mua ly sữa đem lên cho vợ cậu uống, chứ nhịn đói mà lại ói suốt như vậy chịu sao nổi.

Đức hốt hoảng lên tiếng liền:

– Dạ, không phải đâu! Tôi… tôi chỉ…

Anh muốn đính chính về cách ghép đôi như vậy của bà nọ, nhưng anh chưa kịp nói hết lời thì lơ xe đã la lớn, cắt ngang lời anh:

– Tất cả xuống xe qua phà! Không được ai ở lại!

Đức chưa kịp đứng dậy thì cô gái lại ói lần nữa. Đã biết ý rồi, lần này Đức dùng ngay chiếc khăn mà lúc nãy anh lấy ra sẵn, hứng nước ói của cô gái và dùng một đầu lau cho cô nàng. Cô gái hầu như không còn tự chủ được, cô ói xong thì cứ dựa đại vào vai Đức mà chịu trận.

Bà ngồi trước nói với lơ xe:

– Để cho vợ chồng cậu này ở đây. Cậu ấy phải săn sóc cho vợ, cô ấy ói quá trời xuống sao được!

Rồi bà vừa rời xe vừa nói:

– Cậu cứ ngồi đó đi, để tôi mua giùm sữa cho.

Đức chẳng còn hơi sức đâu mà đính chính, anh móc tiền ra đưa cho bà ta, nhưng bà này xua tay:

– Tiền bạc gì cậu ơi!

Rồi bà ta đi thẳng vào một quán nước phía bên trong lề. Lát sau trở ra với một lon sữa đầy còn nóng hổi bảo Đức:

– Cậu ngồi lại đó cố đút cho cô ấy uống được muỗng nào hay muỗng nấy. Có ít muỗng sữa sẽ đỡ hơn.

Rồi bà vừa lắc đầu vừa cười vui với Đức:

– Thấy cậu chăm sóc cho vợ mà phát chán với ông chồng tôi ở nhà, đời nào ông ấy đút cho tôi được muỗng sữa nào dù đã sống với nhau đã hơn hai chục năm rồi!

– Tôi không phải…

Nhưng bà ta đã bỏ đi, đâu cần nghe lời trần tình của Đức. Hành khách trên xe đã xuống hết, trên xe chỉ còn lại Đức và cô nàng. Lúc này anh có ý muốn đẩy cô ta ra khỏi vai mình, nhưng vô vọng, bởi nàng ta hầu như chẳng biết gì nữa. Nhìn cảnh đó ai mà không nghĩ như bà hành khách nọ. Trông Đức khác nào một anh chồng trẻ với cô vợ mới ốm đau đang cần sự che chở!

Lâm vào cảnh dở khóc dở cười này, Đức đành phải chấp nhận và càng lúc anh càng tỏ ra có trách nhiệm thật, chứ không phải là người đóng vai bất đắc dĩ. Thậm chí người tài xế cũng phải lên tiếng:

– Cậu đóng cửa lại để cô đỡ phải gió và cứ ngồi yên đó để lát nữa tôi cho xe xuống phà. Chà, vợ trẻ mà yếu dữ a!

Đức muốn đính chính, nhưng nhìn cô nàng hầu như chẳng nghe thấy gì, nên anh cũng lờ luôn. Thấy lon sữa trên tay đã bắt đầu nguội, Đức múc từng muỗng nhỏ rồi nhẹ nhàng đưa vào miệng cô nàng, chỉ hy vọng cô nàng không gạt tay ra làm đổ văng tung tóe, chứ không mong gì đút được muỗng nào. Vậy mà lại có kết quả ngoài mong đợi. Cô nàng chép chép mấy cái rồi ngoan ngoãn nuốt từng hớp nhỏ như một đứa trẻ!

Đức vốn khéo tay trong việc chăm sóc trẻ con và đã từng được mấy đứa cháu con của anh chị mình thích thú mỗi lần được anh chăm sóc, nên bây giờ anh có làm cho cô nàng hài lòng cũng không phải lạ. Một lúc sau, sau khi uống được hơn chục muỗng sữa thì cô nàng đã có vẻ tỉnh táo nhưng khi vừa mở mắt ra thì lại hốt hoảng kêu lên:

– Anh… anh… sao anh?

Đức bước hẳn xuống xe, chợt cô ta kêu lên:

– Anh đi đâu vậy?

– Cô hết bệnh rồi thì tôi phải xuống xe, kẻo bị người ta đuổi xuống!

– Vậy tôi còn bệnh thì sao?

– Thì…

Đức chưa kịp trả lời thì lúc ấy người tài xế từ xa đang chạy ngược lại, la lên:

– Anh lên xe ngồi với chị đi, xe xuống phà ngay đây!

Đức lại phải miễn cưỡng leo trở lên xe và anh nhận được một nụ cười khó hiểu của cô nàng. Và rõ ràng là nàng ta cố ý lại ngả đầu vào vai Đức như lúc nãy kèm câu nói:

– Dẫu sao được dựa đầu thế này cũng đỡ chóng mặt hơn, như vậy chắc là sẽ hết ói!

Rõ ràng là cô ta biết những việc mình gây ra từ sáng đến giờ, vậy mà nói tỉnh như không! Đức hỏi gặng lại:

– Cô không ói nữa thật chứ?

– Cũng còn tùy… tùy anh có cho mượn vai nữa không!

Đức nhổm người dậy, định đẩy cô nàng ra, nhưng cô ta đã nói khẽ vào tai:

– Ông tài xế nhìn thấy đuổi cả hai xuống bây giờ!

Đức đưa lon sữa cho cô ta:

– Cô uống cho hết đi, để chắc ăn không ói nữa.

Nàng lại cười cười:

– Nuôi bệnh dở ẹt vậy mà cũng được khen!

Dù nói vậy nhưng nàng ra vẫn cầm lấy lon sữa và uống một hơi cạn! Bây giờ Đức mới đùa:

– Giống thuốc tiên quá!

– Thuốc tiên cũng không bằng tay tiên! Nếu không nhờ bàn tay đút sữa điệu nghệ của anh thì chắc em không thể nuốt trôt giọt nào!

Nàng ta đổi sang gọi Đức bằng anh xưng em ngọt xớt khiến anh phải dịu giọng:

– Cô khỏe hẳn rồi phải không?

Bỗng cô nàng nói nhanh:

– Chúng ta phải biết tên nhau và xưng hô cho đúng cách, kẻo lát nữa mọi người lên xe biết chúng ta đóng kịch thì họ cười cho!

– Cười cô chứ đâu phải cười tôi!

Tuy nói vậy chứ Đức cũng tự giới thiệu:

– Tôi tên Đức, nhà ở Ô Môn.

Nàng reo lên:

– Em cũng ở gần đó, ở Thốt Nốt! Em là Oanh, Kiều Oanh đây.

Phà cập bến, xe di chuyển lên bờ, thấy hành khách sắp sửa leo trở lên xe, nàng tranh thủ nói nhanh:

– Hồi nãy họ nói chúng ta là… vợ chồng, anh chưa kịp đính chính phải không? Vậy thì… đừng đính chính nữa, người ta không tin đâu!

– Nhưng mà…

Nàng lại cười:

– Người mắc cỡ, đính chính phải là em kia! Nhưng thôi kệ… chỉ chút nữa là xuống xe rồi mà!

Nghe nàng ta nói có lý, nên Đức im lặng cho đến lúc hành khách lên xe đầy đủ. Lúc ấy bà khách ngồi băng trên quay lại nhìn Oanh và reo lên:

– Cô tươi tỉnh lại rồi kìa, may quá!

Rồi bà ta nói tiếp đủ cho hai người nghe:

– Có hơi vợ chồng nó kỳ diệu vậy đó!

Đức ngượng chín người, anh lại định lên tiếng thì Oanh đã kịp nói thay:

– Dạ, con cám ơn dì. Nhờ có dì nên con mới…

– Có gì đâu, đi đường xa giúp nhau khi qua khi lại mà.

Chỉ mười phút sau thì đã tới bến xe. Lúc này cô nàng mới hỏi Đức:

– Anh về luôn nhà hay có cần ở lại đây sáng mai về sớm? Em có nhà quen, có thể ngụ lại được.

Đức vội xua tay nói:

– Không được, tôi phải về ngay, ngày mai…

Đức định nói ngày mai là lễ hỏi của mình, mọi người đang chờ ở nhà nhưng kịp dừng lại.

Kiều Oanh cũng nói:

– Ngày mai em cũng có việc ở nhà, nhưng sáng về sớm có sao đâu!

Đức định gọi chiếc xe lôi thì cô nàng chỉ tay về phiá bên trái:

– Về Ô Môn thì phải đi xe đó, chứ xe lôi chạy sao nổi?

Đức lại chỉ tay về hướng bến đò sông:

– Ra bến đò đi về, chứ quê ở tận trong xa, xe đâu chạy tới mà đi!

Nàng tỏ ra giật mình:

– Anh ở tận đâu lận?

– Kênh Ô Môn, gần ngọn cùn.

 

– Vậy ra…

Nàng định hỏi gì đó nhưng kịp ngừng lại, cho đến lúc Đức đã leo lên xe lôi rồi, cô mới nói với theo:

– Em biết chỗ đó!

Nhưng hình như Đức không nghe…

° ° ° Vợ chồng ông Phán Hòa vẫn chưa thông chuyện bà mai nói. Bà ấm ức nói: – Hồi họ hứa với mình thì ngon ngọt lắm, sao bây giờ lại đổi ý, gây khó khăn vậy?

Ông Phán cũng nói chen vào:

– Tôi nhớ chính bà ấy nói với tôi lúc lễ coi mắt là bỏ hết mọi nghi lễ rườm rà, chế luôn cho chuyện phải có đôi bông hột xoàn 6 li như đòi hỏi ban đầu, vậy mà nay lại bắt phải có đủ. Gấp gáp quá làm sao xoay cho ra!

Bà mai Lệ là người luôn linh hoạt trong mọi chuyện:

– Họ làm khó vì chuyện xảy ra ngay hôm nay, mới hồi trưa này thôi.

Bà Phán chau mày:

– Chuyện gì?

– Bà Cả có người quen bắt gặp cậu Đức cặp kè với gái ở trên xe đò!

Bà Phán Hòa như giẫm phải lửa:

– Thánh thần ơi, có chuyện đó sao? Đức, con vào đây xem sao?

Đang ở ngoài sân sửa sang lại bàn ghế, Đức vội bước vào lễ phép hỏi:

– Má cho kêu con?

Ông Phán mau miệng:

– Bữa nay mày đi với con nào?

Bà cũng hỏi dồn:

– Người ta nói con cặp kè với con nào đó trên xe đò, có hông?

Đức cười xòa:

– Tưởng chuyện gì. Có một cô…

Bà Phán gần muốn líu cả lưỡi:

– Mày…mày… vậy hả Đức?

Đức vẫn bình tĩnh:

– Có gì đâu má. Cô ấy là khách đi chung, cô ấy bị ói, mệt lả người, nên con giúp, chứ cặp kè gì đâu!

Bà mai Lệ nói rành rẽ:

– Có người thấy rõ ràng cậu với cô gái đó vai kề vai, mà còn tình tứ lắm trên xe đò, họ về mách lại với…

Bà Phan Hòa nhanh trí:

– Chắc là nói lại với chị phải không, rồi chị đi học lại cho bên kia họ biết chứ gì?

Bị bắt đúng thóp, bà ta lúng túng:

– Thì… thì tôi sợ cậu Đức đây bậy bạ làm hư việc nên có nói chút đỉnh… nhưng nói vậy thôi chứ bên kia người ta cũng đâu có bắt bẻ gì.

Ông Phán nổi giận:

– Không bắt bẻ mà thay đổi đòi hỏi. Bữa trước nói không cần đôi bông, nay lại đòi! Mà đòi gấp như vậy thì lấy đâu sáng mai có để đem qua? Có phải là chị hại nhà này không!

Bà mai cứng họng. Cũng may là Đức đã lên tiếng:

– Không hề gì, con có sẵn đôi bông tai sắm hồi năm ngoái, tính để dành…

Ông Phán Hòa nói nhỏ bên tai bà:

– Hồi đó nó yêu con Lan Ngọc ở Sài Gòn, đáng lẽ hai đứa lấy nhau, kế con nhỏ nghe lời cha mẹ đi lấy mối khác. Tưởng nó đã chán đời đem bán đôi bông rồi, ai ngờ còn…

Bà Phán bấy giờ mới cười:

– Dữ hóa lành, nhờ ơn trời đó con! Thôi, đi nghỉ sớm để mai còn đi. Phải đi thật sớm thì tới mười giờ mới tới được bên Thốt Nốt.

Nghe nhắc Thốt Nốt làm Đức chợt nhớ tới cô gái trên xe đò, cô ta nói nhà cũng ở bên đó… và trong suốt giấc ngủ, hầu như Đức cứ bị ám ảnh mãi hình ảnh cô nàng dựa đầu trên vai mình ngủ ngon lành.

° ° ° Có lẽ ảnh hưởng của chuyến đi mười mấy tiếng đồng hồ nên vừa nằm xuống là Đức ngủ say. Ngoài những hình ảnh về cô gái ám ảnh, Đức hầu như không nhớ gì khác, mãi cho đến lúc anh choàng tỉnh dậy do có tiếng ai đó gọi bên ngoài cửa sổ! – Lạnh quá… giúp tôi với!

Ban đầu Đức cứ tưởng là mình chiêm bao, nhưng sau khi nhìn kỹ anh giật mình, bởi bên ngoài kia có một người đang ôm bụng, đứng không vững. Lại là một cô gái!

– Kìa, cô…

Đức quên hết mọi cảnh giác, anh bước tới bên cửa sổ và nhìn rõ hơn, đó là một cô gái còn rất trẻ, toàn thân ướt đẫm.

– Em lạnh… em chết…

Cô ta vừa nói tới đó thì ngã lăn ra và bất động. Đức hốt hoảng, anh tung cửa chạy ra. Đến nơi, anh cúi xuống nhìn và giật mình kêu khẽ:

– Quế Anh!

Quế Anh là người vợ chưa cưới của Đức, người mà ngày mai anh sẽ đưa sính lễ sang để làm lễ hỏi!

– Tại sao như thế này?

Đức đưa tay định đỡ cô lên thì bỗng anh như bị điện giật, người bị bắn ra đến hơn một thước!

Đến khi bò dậy được thì chẳng còn thấy cô nàng đâu? Ở chỗ nàng nằm vừa rồi còn lại một cái khăn quàng cổ mà vừa cầm lên, Đức đã nhận ra ngay đó chính là khăn mà trước đây mấy tháng chính anh đã mua tặng.

– Quế Anh!

Đức gọi quá lớn làm cho ba má anh đều giật mình tỉnh giấc. Ông Phán hỏi vọng ra:

– Gì vậy con?

Giọng Đức vẫn còn run:

– Dạ… con… con thấy…

Anh kịp ngừng lại, không tiện nói ra. Lát sau nói lảng ra chuyện khác:

– Dạ, con nghe có tiếng động gì lạ ngoài này nên ra. Nhưng không thấy gì…

Bà phán hỏi thêm:

– Mà nghe con kêu tên Quế Anh?

– Dạ, con đâu có…

Đức chạy nhanh về phía sau khu vườn cam của cha mình, trăng lúc này đang sáng nên có thể nhìn rõ mọi vật. Chẳng hề thấy bóng dáng của nàng đâu!

– Kỳ lạ!

Anh tìm kiếm một lúc thì chán nản quay vào. Nghĩ có lẽ mình còn chưa tỉnh, ảo giác cũng nên…

Nhìn đồng hồ tay thấy mới một giờ sáng, Đức vội lên giường ngủ tiếp. Nhưng chưa kịp chợp mắt thì anh chợt nghe có một tiếng của ai đó ngay trong phòng mình!

 

– Ai vậy? Ba hả?

Anh bật dậy định tìm xem ai thì bỗng cảm giác một bên tay của mình tê rần và lạnh buốt! Một giọng nói sát mang tai:

– Hãy rời xa nàng ta ngay, nếu không muốn chết!

Trong bóng tối, nhưng Đức cũng nhìn thấy, thấy đôi mắt của người ấy sáng như hai đốm lửa màu xanh! Và hơi lạnh từ bàn tay anh ta truyền sang Đức càng lúc càng lạnh buốt, khiến anh suýt phải kêu lên đau đớn! Cũng may vừa lúc đó có tiếng của ông Phán Hòa bên ngoài:

– Ngủ chưa con?

Người đó buông tay ra. Đức ngã nhào trở lại giường cũng vừa lúc ông Phán đẩy cửa vào.

– Có chuyện gì phải không con?

Đức hoàn hồn, đáp:

– Dạ, có… có người ở trong này…

Ông Phán đưa cây đèn dầu lớn vào phòng, căn phòng sáng lên vừa hỏi:

– Ai đâu?

Đức nhìn khắp nơi, anh vẫn chưa hết run:

– Một người đàn ông. Anh ta nắm tay con…

Lúc này bà Phán cũng đã chạy sang. Bà đích thân cúi xuống tìm dưới gầm giường, trong kẹt tủ, không nơi nào là không lục tung lên. Bà ngạc nhiên hỏi:

– Có thấy gì đâu con?

Đức nhìn ra cửa sổ, anh cảm giác như còn có hơi thở của ai đó rất gần bên… Anh đột ngột nói lớn:

– Ai đã dám tới thì có gan ra mặt đi!

Không có ai trả lời, bà Phán giờ mới hơi run:

– Bộ có người vào phòng con thật hả? Coi chừng ăn trộm đó…

Bà đi xem lại đồ đạc, nhưng Đức đã nói:

– Không phải ăn trộm đâu má. Đây là… người cõi âm hay sao đó, tay chân của họ lạnh ngắt, họ chụp con chỗ này này…

Anh đưa tay lên xem và hốt hoảng kêu lên:

– Má coi nè!

Trên cổ tay của Đức hằn lên những vết bầm tím khác thường. Ông Phán Hòa lo lắng:

– Con coi có đau đớn gì không?

Đức sờ thử thì chẳng có cảm giác đau, anh lắc đầu:

– Không đau.

Anh thuật lại đầu đuôi chuyện vừa rồi, nhưng không nói ra chuyện mình gặp Quế Anh. Anh chỉ hỏi:

– Mấy hôm nay bên nhà Quế Anh có ai qua nhà mình không?

– Họ không ai qua, nhưng bà mai ngày nào không tới lui. Nghe nói con Quế Anh cũng mới từ Cần Thơ về hôm qua. Con nhỏ năm nay thi đậu bằng thành chung, giỏi thật!

 

Bà còn nói thêm:

– Nhà bên đó má không ưa ai, chỉ mình con Quế Anh là được! Mà con nhỏ cũng kỳ, nó nhắn với bà mai là nếu nó không làm dâu được nhà này thì nó… thà chết còn hơn!

Đức sửng sốt:

– Cô ấy nhắn lúc nào?

– Thì mới mấy bữa trước. Má nghe nói gở như thế nên tính bữa nào gặp, má sẽ rầy nó. Hay là tại nó nghi kỵ con điều gì đó?

Đức lắc đầu:

– Con có làm gì đâu mà nghi với kỵ.

– Thì chuyện con với đứa nào trên xe đó!

– Đó là chuyện mới xảy ra hồi trưa hôm qua.

Chợt Đức nhớ lại lời nói của con người kỳ dị lúc nãy, anh kêu khẽ:

– Phải chăng…

Bà Phán ngạc nhiên:

– Con nói phải cái gì?

– Dạ… à mà không có gì!

Ông Phán nhận xét:

– Ba coi mòi con nhỏ thương con lắm, tuy có phần kín đáo giữ ý. Như cách đây mấy tuần, nó có gửi về cho con vật này mà ba quên chưa đưa lại cho con.

Ông trở về phòng lấy ra một cái hộp giấy nhỏ:

– Ba chưa coi nên không biết cái gì trong này. Con mở ra xem.

Đức mở ra và hết sức ngạc nhiên khi thấy đó là một chiếc khăn quàng cổ giống y chiếc khăn anh vừa nhặt được ngoài vườn. Bà Phán nói liền:

– Hôm rồi nó đi Đà Lạt, chắc là mua trên đó rồi gửi tặng con, vậy mà ba con lại không đưa.

Đức nói làm cho cha mẹ anh đều ngạc nhiên:

– Đây là chiếc khăn chính con tặng cho cô ấy! Chẳng hiểu sao…

Anh chạy vào phòng tìm chiếc khăn lượm được lúc nãy, nhưng quá đỗi ngạc nhiên khi không còn thấy trong phòng nữa!

– Ủa ba lấy khăn này ở đâu vậy?

– Thì ba giữ từ bữa đó đến giờ.

– Nhưng… mới hồi nãy…

Anh đành phải kể lại chuyện gặp Quế Anh lúc nãy cho cha mẹ nghe. Vừa nghe xong, họ đều hốt hoảng:

– Không xong rồi!

Họ lặng người đi rất lâu với bao nỗi hoang mang trong lòng…

° ° ° Khi đoàn nhà trai tới thì Quế Anh đã mất tích hơn nửa ngày rồi. Lúc đầu, trong nhà cứ ngỡ cô nàng bỏ đi đâu đó rồi về, nhưng khi có người báo tin thì mọi người mới tá hỏa: – Đôi hài cô Quế Anh mang còn nằm trên xuồng, mà chẳng thấy cô ấy đâu.

Chuyện Quế Anh tuy là người ở vùng sông nước mà chỉ biết bơi lõm bõm là điều ai trong nhà cũng hiểu, bởi vậy bà Cả lo sốt vó:

– Tụi bay chia nhau đi tìm kiếm nó coi! Trời ơi, tôi đã nói rồi, phải để mắt tới nó trong mấy bữa này mà…

Bà định nói gì đó nhưng thấy nhiều người quá nên thôi, đợi một lúc khi đã kéo ông chồng ra ngoài rồi, bà mới nói:

– Hay là ông rầy la gì nó nữa?

Ông Cả trợn mắt nhìn bà:

– Có bà ép nó vụ con trai chủ nhà máy xay lúa thì có! Tôi đã nói rồi, hôm nay thì bên cánh Phán Hòa qua tối và lễ hỏi cử hành rồi, còn nói tới lui nỗi gì nữa, bà cứ không nghe…

Bà lừ mắt nhìn ông:

– Chưa nhận sính lễ thì đâu có gì phải lo! Vả lại tôi cũng phân tích lợi hại cho nó nghe thôi, chứ có ép uổng gì đâu!

– Cái giọng điệu chì chiết của bà thì còn hơn là ép uổng. Mà hỏi thật, con trai thằng chệt Tỷ thì có gì hay ho đâu mà bà ham vậy chứ? Bà cũng thừa biết là con Quế Anh nhà mình nó ghét cay ghét đắng loại người đó nên mỗi lần bà nhắc tới là nó tìm cách bỏ đi, vậy mà chiều hôm qua bà vẫn còn oang oang cái miệng! Bây giờ bà có khóc thì cũng trễ rồi, xuống hà bá mà tìm nó!

 

Bà Cả nghe thấy vậy trong lòng nửa lo lắng nửa bối rối, còn ông Cả xuống bến rồi mất hút. Bà Mai Lệ thay mặt giải thích cho vợ chồng Phán Hòa và Đức:

– Chẳng biết cô Quế Anh đi đâu mà từ đầu hôm qua tới giờ chưa về?

Bà Phán Hòa nói liền:

– Hay là nó bị như mình thấy?

Nghe bà nói vậy bà Cả hỏi dồn:

– Chị thấy nó ở đâu?

Đức phải đỡ lời cho mẹ:

– Dạ… tối qua má con chiêm bao thấy Quế Anh, chứ đâu phải…

Nãy giờ không để ý, giờ nghe Đức lên tiếng, bà Cả quay sang anh:

– Hôm qua nó một hai nói đi tìm con, đúng vậy không?

Đức ngơ ngác:

– Đâu có bác! Nhưng mà…

Nhớ lại chuyện đêm rồi, Đức kêu lên:

– Đúng rồi, người của Quế Anh đẫm nước, cô ấy ngã xuống sông rồi!

Bà Cả càng quýnh hơn:

– Sao nãy giờ con không nói!

Hầu như mọi người dự lễ hỏi đều chia nhau đi tìm Quế Anh. Đức ngồi riêng một xuồng nhỏ, anh vừa bơi dọc con sông vừa khấn:

– Xin cho tôi tìm được cô ấy, rồi muốn chuyện gì tôi cũng chịu!

Lời anh vừa dứt thì bất chợt ngay phía sau lưng anh có người lên tiếng:

– Người chung tình như vậy, thảo nào người ta không chết mê chết mệt!

Quay nhanh lại, Đức sửng sốt kêu lên:

– Kìa, cô!

Đang ngồi chung xuồng với Đức lúc ấy là… Kiều Oanh, cô gái bị ói trên xe đò! Cô nàng cười rất tự nhiên và giải thích sự có mặt của mình:

– Người ta xuống xuồng mà không hay biết gì hết! Đúng là lúc lòng dạ đang nghĩ và lo lắng cho ai đó thì đâu còn chú ý gì nữa chung quanh!

Đức chống chế:

– Lúc lui xuồng ra đâu thấy cô?

– Cái đầu anh bận nghĩ tới cô Quế Anh thì đâu cần gì thấy ai khác! Mà sao mọi người mãi đi tìm ở dọc con sông này, lỡ cô ấy không ở đây thì sao?

Đức nhìn sững cô nàng:

– Sao cô biết Quế Anh?

Cô nàng vẫn giữ nụ cười bí hiểm trên môi:

– Xứ Thốt Nốt này nhỏ xíu, mà vợ chưa cưới của anh lại đẹp và nổi tiếng khắp vùng, ai mà chẳng biết! Với lại anh quên là tôi cũng là người xứ này sao?

– Tôi quên…

Anh chưa kịp hỏi thêm là tại sao cô nàng leo lên xuồng mình, thì Kiều Oanh đã chỉ tay về bên trái và nói:

– Anh rẽ về phía này đi.

– Chi vậy?

Nàng ta nghiêm giọng:

– Anh có muốn tìm vợ chưa cưới của mình không?

Đức còn đang ngơ ngác thì cô nàng đã giằng cây dầm, tự bơi vừa nói:

– Anh cứ ngồi đó rồi sẽ biết.

Thái độ của cô nàng khiến Đức quá đỗi ngạc nhiên. Hình như Kiều Oanh biết hết chuyện của anh, thậm chí chuyện Quế Anh mất tích?

– Sao cô biết tôi và Quế Anh…?

Nàng cười thành tiếng:

– Nhà em ở đối diện nhà Quế Anh, chỉ cách con sông nhỏ. Hôm qua về tới đây em đã nghe nói chuyện Quế Anh sắp đám hỏi mà chưa biết lấy ai, cho đến khi thấy anh đi ghe có mâm quả tới thì em đã giật mình, không ngờ chú rể lại là anh! Đúng là suýt nữa em đã…

Nàng nói tới đó thì ngừng ngang, không phải ngại mà chừng như sợ điều gì đó, mặt tự dưng biến sắc! Đức ngạc nhiên:

– Cô sao vậy?

Kiều Oanh càng cố bơi nhanh, cuối cùng đến một khúc cua của con sông, mà phía bên tay phải có một cái miếu lớn, cô chỉ lên và nói:

– Anh mau lên đó thì rõ!

Đức còn đang lừng khừng thì tự dưng có ai đó xô mạnh một cái khiến anh chúi nhủi suýt ngã. Quay lại tính cự, nhưng thấy cô nàng vẫn ngồi ở lái xuồng, tay đang giữ dầm, không có vẻ gì là vừa mới xô anh.

– Sao cô xô mạnh vậy?

Kiều Oanh gắt lên:

– Không ai xô anh cả. Anh mau lên trên đó đi kẻo không kịp!

Đức đành phải bước lên chỗ cái miếu. Từ xa nhìn thì nghĩ đây là một miếu hoang, khi lên tới gần mới thấy là nhang khói tỏa hương thơm lừng. Chứng tỏ miếu đang có người thờ cúng. Tuy nhiên khi nhìn kỹ thì ngoài mấy bát hương đang cháy và hai mâm trái cây tươi thì không có ai ở đó.

Nhìn lên bệ thờ, bỗng Đức kêu lên:

– Quế Anh!

Rõ ràng là Quế Anh đang ngồi xếp bằng trên bệ thờ, mắt nhắm nghiền, vẻ mặt đờ đẫn khác thường…

– Quế Anh!

Đức kêu một tiếng lớn, Quế Anh mở mắt ra rồi, như thân cây đổ, cô nàng ngã ngang qua, nằm dài trên bệ thờ!

– Quế Anh!

Đức phải nhảy bổ vào đỡ lấy cô nàng, bởi lúc ngã thì thân người nàng nằm trên bát nhang đang cháy! Bế xốc Quế Anh lên, Đức chạy ngay xuống

xuồng vừa định gọi Kiều Oanh tiếp một tay, nhưng nhìn chẳng thấy cô nàng đâu?

– Cô Kiều Oanh ơi!

Kêu mãi chẳng nghe trả lời, mà nhìn Quế Anh trong tình trạng đó Đức không thể chần chừ được, anh vội đẩy xuồng lui ra và bơi nhanh về nhà ông bà Cả.

Vừa nhìn thấy anh chở con gái về, bà Cả gào lên:

– Con ơi là con!

Bà ôm chầm lấy con gái, thấy lạnh ngắt thì càng gào to hơn:

– Con ơi, con có mệnh hệ nào thì má…

Ông Cả nạt ngang:

– Để yên cho người ta cứu nó coi!

Đức giải thích sơ qua cho mọi người nghe rồi giục:

– Mau thoa dầu làm ấm cho cô ấy đi!

Mẹ anh hỏi nhỏ con:

– Con gặp nó ở miếu mà mình mẩy có ướt không?

Đức lắc đầu:

– Không! Con thấy quần áo vẫn bình thường mà, chỉ có điều…

Bà Phán nói bằng giọng lo lắng:

– Mấy chiếc xuồng chài quả quyết là họ nhìn thấy Quế Anh lao mình xuống sông rối mất tích luôn! Chuyện ấy xảy ra tối hôm qua lận, giống với thời điểm mà con nói gập nó lạnh run trong vườn nhà mình đó!

Đức ngẩn ngơ một lúc rồi nhẹ lắc đầu:

– Không tin được những chuyện lạ lùng như vậy! Có thể là một điềm báo thì đúng hơn…

Họ không có thì giờ để bàn thêm, vì lúc đó Quế Anh khi được thoa dầu thì có dấu hiệu hồi tỉnh. Cô nói ú ớ gì đó trong miệng không nghe rõ, nhưng mấy tiếng cuối cùng thì hình như có tên của Đức!

Bà Cả gọi Đức:

– Con hối nó coi, nói gì?

Đức ghé sát vào Quế Anh hỏi đủ cho nàng nghe:

– Em có nghe được anh nói gì không? Có phải em muốn nói gì với anh không, Quế Anh? Anh là Đức đây.

Quế Anh chớp mắt mấy cái, nhưng vẫn im lặng…

Nửa giờ sau vẫn như vậy. Quá sốt ruột nên bà Cả phải nhờ Đức:

– Nó chưa tỉnh, nhưng xem ra chỉ có con là có thể giúp cho nó thôi. Má nhờ con ở lại đây đêm nay.

Trong lúc nguy cấp này bà mới chịu dịu ngọt với Đức. Thật ra trong lòng Đức cũng không đành lòng nhìn Quế Anh như vậy, nên anh nhận lời ngay:

– Con sẽ ở lại. Xin phép má để cho con ngồi đây một mình với em nó. Hình như Quế Anh không thích có đông người.

Tối đó chỉ mình Đức ngồi bên cạnh canh cho Quế Anh ngủ. Thỉnh thoảng anh nghe cô ấy gọi khe khẽ tên mình và hai dòng lệ chảy dài hai khóe mắt. Không thấy ai bên cạnh nên Đức đưa tay nắm lấy nàng như một cách truyền hơi ấm. Đột nhiên Đức phát hiện trong lòng bàn tay của Quế Anh có một vật gì đó giống như đạo bùa chú bằng vải màu vàng.

– Cái gì vậy?

Đức hỏi khẽ và tất nhiên là không ai trả lời. Anh tiện tay lấy vật ấy đưa xem và giật mình! Bởi đó thật sự là một loại bùa chú gì đó rất lạ. Anh không suy nghĩ gì thêm, vội cầm vật lạ ấy thuận tay ném thẳng nó vào đĩa đèn dầu đang cháy. Một ánh lửa xanh bùng lên, cùng lúc với một tiếng thét thật to của Quế Anh!

 

Vợ chồng ông Cả đang ở nhà trong vội chạy ra hỏi:

– Chuyện gì vậy?

Dĩa đèn dầu sau khi bùng cháy đã tắt tối đen, ông Cả giục gia nhân:

– Tụi bay đốt đèn lên coi!

Bà Cả thì hỏi lần nữa:

– Chuyện gì vậy Đức?

Chẳng nghe Đức lên tiếng, bà hoảng hốt:

– Có chuyện rồi ông ơi!

Khi đèn đốt sáng trở lại thì cả hai Quế Anh và Đức không còn đó nữa!

– Trời ơi!

Bà Cả chỉ kêu được mấy tiếng rồi ngất xỉu…

° ° ° Kiều Oanh lúc mê lúc tỉnh suốt cả đêm khiến cả nhà lo lắng, sợ hãi. Vào nửa đêm khi vừa tỉnh lại, cô đã chỉ tay qua bên kia sông mà la lên: – Đừng hại người ta, họ có làm gì đâu mà ác với họ quá lắm vậy! Ông bà Hai Tâm chẳng hiểu chuyện gì nên vội hỏi:

– Con nói ai, Kiều Oanh?

Nhưng cô nàng không trả lời, mà lại nằm xuống và rơi vào hôn mê như trước đó. Khoảng nửa giờ sau Kiều Oanh lại tỉnh lần nữa. Nhưng lần này thì giọng điệu khác hẳn:

– Họ đã chết chưa? Sao không ai qua bên đó xem hai đứa nó ra sao rồi?

Ông Hai Tâm hỏi:

– Con nói họ là ai?

Kiều Oanh chỉ tay qua chỗ ngôi nhà có đèn sáng bên kia sông:

– Nhà đó đó!

Bà Hai giật mình nói:

– Đó là nhà ông Cả Sử, sao con lại…

Kiều Oanh nghiến răng:

– Phải để họ chết hết đi!

Nói xong cô ta lại ngã ra và hầu như không biết gì nữa! Vợ chồng Hai Tâm lo lắng quá đỗi, bà nhớ lại chuyện tối qua, mà càng sợ thêm:

– Chiều qua đang ăn cơm bỗng nó bỏ đi xuống bến rồi đi đâu chẳng hiểu, đến đêm mới về mình mẩy ướt đẫm, người lạnh cóng rồi sau đó thì mê man luôn! Đây là lần đầu tiên nó bị như vậy.

Ông Hai thêm:

– Ngay bữa ở Sài Gòn về nó đã có biểu hiện kỳ kỳ rồi… Cứ hỏi là có thấy thằng Hiếu tới thăm không? Mà thằng Hiếu thì đã chết mấy năm rồi…

Bà Hai cũng nhớ lại:

– Nó hầu như không nhớ gì chuyện thằng Hiếu đã chết, mà cứ sợ thằng ấy tới nhà tìm! Hình như nó bị cái gì đó ám hay sao mà tính tình thay đổi, chứ từ nào nó có như vậy đâu?

Vừa khi ấy từ ngoài sân có người bước vào nhanh và hỏi oang oang:

– Có chuyện gì vậy anh chị?

Nhìn ra thì bà Hai reo lên:

– Cô Tiên! Trời ơi, sao lại bất ngờ vậy?

Ông Tâm cũng ngạc nhiên không kém:

– Nghe nói cô ở bên Tây, về hồi nào vậy?

– Mới về hôm qua. Sáng nay phải hỏi thăm mãi mới nhớ đường qua đây thăm anh chị. Bây giờ xứ mình thay đổi nhiều quá!

Rồi bà ôm chầm lấy bà Tâm, ràn rụa nước mắt:

– Sui gia hụt của em đây mà! Phải chi năm đó bên Pháp em không bị bệnh liệt giường và kịp về để lo đám cưới cho thằng Hiếu thì nó đâu có chết oan uổng như vậy!

Bà Tâm chỉ tay lên bộ ván gỗ nơi Kiều Oanh đang nằm thiêm thiếp, nói:

– Cũng từ khi thằng Hiếu chết đột ngột thì con nhỏ tôi cũng như người mất hồn, bỏ đi và ở biệt trên Sài Gòn, ít khi về đây.

Người đàn bà mẹ của chàng trai tên Hiếu nhìn sang, chị thấy Oanh nằm quay mặt vào vách nên nói:

– Từ ngày thằng Hiếu báo tin là ba nó tìm được cô gái nó ưng ý thì tôi chưa một lần gặp mặt con dâu tương lai, nghe nói con gái chị dễ thương và hiền hậu lắm phải không?

Bà Tâm chép miệng:

– Phải chi nó dậy được thì cô sẽ thấy…

– Cháu nó bệnh gì vậy?

– Có bệnh hoạn gì đâu. Tối hôm qua…

Bà do dự một chút rồi kể lại mọi chuyện cho vị khách nghe. Nghe xong, bà ta tắc lưỡi:

– Tội nghiệp không! Dẫu nó không trở thành con dâu của tôi, nhưng vẫn là người mà con trai tôi thương, nên tôi tính chuyến này về qua gặp anh chị để xin cho nó đi theo tôi qua Pháp. Tôi ở bên đó với đứa con gái đầu, bây giờ nó lấy chồng xa nên tôi ở một mình buồn quá. Con Kiều Oanh này mà chịu theo tôi thì qua bên đó sẽ có nhà giàu cưới nó ngay!

Bà ta vừa dứt lời thì thật bất ngờ. Kiều Oanh bật dậy la lớn:

– Đừng nói chuyện đó!

Vị khách chợt nhìn thấy Oanh, bà ta kinh ngạc:

– Thì ra là… là cô sao? Là… là…

Vợ chồng Hai Tâm ngạc nhiên:

– Cô Sáu biết con Oanh?

Kiều Oanh cũng vùa nhận ra vị khách:

– Bà… bà là người trên xe đò?

Bà khách kêu lên:

– Hôm qua tôi về cùng chuyến xe với nó mà đâu có biết! Trời ơi, mẹ chồng gặp nàng dâu mà nhìn như người lạ, tức cười chưa!

Nhưng chợt bà khựng lại, lắp bắp hỏi:

– Con… con lấy chồng hồi nào?

Trong lúc Kiều Oanh còn ngơ ngác thì mẹ cô hỏi liền:

– Cô nói gì vậy cô Sáu? Con gái tôi kể từ khi thằng Hiếu của cô chết, nó có ai đâu!

– Có… Tôi mới gặp…

Lời bà chưa dứt thì một lần nữa, Kiều Oanh lại ngã vật ra rồi trở lại trạng thái trước đó. Bà Tâm hốt hoảng:

– Con! Con!

Rồi bà quay sang trách:

– Cô Sáu nói gì để nó mới tỉnh đã lại như vậy rồi!

Bà mẹ của Hiếu ngập ngừng một lúc mớt nói thẳng:

– Hôm qua tôi về cùng chuyến xe với nó nó, ngồi băng sau kế tôi với… thằng chồng nó nữa. Giữa đường nó ói tới mật xanh mật vàng, cũng may là có thằng ấy nó lo. Thằng coi bộ được à, hiền hậu, đẹp trai và biết thương vợ nữa!

Ông Tâm nãy giờ không nói, giờ phải chen vào:

– Nhà tôi đã nói rồi cô Sáu, con Kiều Oanh chưa có gia đình!

– Nhưng…

Bà định nói tiếp thì bỗng ôm lấy đầu rồi phải ngồi xuống ghế mới không bị ngã. Bà ngạc nhiên:

– Sao khi không tôi lại bị…

Phải một lúc khá lâu, bà ta mới trở lại bình thường, nhưng lại tỏ ra sợ sệt điều gì đó. Bà kiếu từ:

– Thôi, để bữa nào tôi trở qua thăm. Bữa nay tôi… tôi…

Bà vừa nói vừa bước nhanh ra ngoài trước sự ngạc nhiên của vợ chồng Hai Tâm, bà hỏi chồng:

– Bà ta nói gì hồi nãy vậy? Nói con Kiều Oanh nhà mình đi với ai trên xe?

Ông Tâm nhìn lại chỗ con gái nằm và thở dài:

– Ai mà biết…

Lời ông chưa dứt thì bỗng Kiều Oanh thét to lên:

– Anh Hiếu, đừng làm vậy!

Rồi cô từ trên bộ ngựa gỗ nhảy gọn xuống và chẳng nói thêm gì, cắm đầu chạy một mạch ra ngoài! Bà Tâm gào lên:

– Oanh! Con đi đâu vậy?

Bà quay sang giục chồng:

– Ông làm ơn chạy theo bắt nó lại coi, con nhỏ đang bị bệnh mà!

Hai Tâm chạy khá nhanh, nhưng cũng không kịp, bởi Kiều Oanh đã nhảy xuống xuồng và bơi rất mau hướng qua sông. Chính ông Tâm nhìn theo thấy rõ

ràng, con gái ông ngồi yên không hề chèo xuồng, vậy mà chiếc xuồng vẫn băng băng lướt tới như có ai đó đẩy hay kéo!

– Oanh ơi, đừng đi, con mới biết lội, nguy hiểm lắm!

Ông cũng nhảy xuống một chiếc xuồng khác bơi theo. Nhưng khi qua tới bờ bên kia thì không còn nhìn thấy xuồng của con gái nữa. Mà sông nước vùng này mênh mông, nhiều rạch, kênh chia nhiều hướng, biết đi theo đường nào? Cuối cùng ông cũng bơi đại theo con kênh phía tay phải.

Trong khi đó thì chiếc xuồng chở Kiều Oanh đang phăng phăng tiến về gần cuối con sông nhỏ, nơi có ngôi miếu thổ thần bữa trước. Lần trước chính Kiều Oanh đã đưa Đức tới đây, nhưng cũng giống như lần này, cô không hề chủ động, cho nên khi nhìn lại cảnh cũ mà cô vẫn tỉnh như không. Cho đến khi cô chậm bước lên nhìn vào trong miếu lúc ấy chợt cô như hoàn hồn, kêu lên:

– Trời ơi, đừng hại người ta!

Trước mắt cô là hai người đang nằm dài trong miếu. Đó là Đức và Quế Anh! Cả hai trong tình trạng như say ngủ.

– Đừng! Em nói đừng mà. Họ vô tội mà!

Lúc ấy Kiều Oanh như đang giằng co với ai đó. Mặc dù cô đứng đó một mình. Phải đến khi cô lên tiếng rõ hơn:

– Em lạy anh Hiếu ơi, người con trai này chỉ giúp em lúc em bị ói trên xe đò thôi, chứ anh ta nào phải là bồ hay chồng của em đâu! Anh hiểu lầm rồi…

Cô nói chưa dứt lời thì đã nghe một cái tát mạnh vào má Kiều Oanh lảo đảo rồi ngã sấp vào chỗ bày nhang đèn cúng trước miếu. Cô gào lên:

– Anh quá đáng, chết rồi mà vẫn còn ghen tuông vô lý như vậy, bảo người ra chung tình với anh sao được!

Lời nói này có tác dụng ngay, bởi liền lúc đó bỗng có tiếng rú lên của một người đàn ông và tiếp theo là tất cả những vật dụng, cây cối chung quanh đó đều bị ném tung lên, ngã đổ ngổn ngang. Nhưng tuyệt nhiên không thấy người gây ra chuyện ấy!

Giữa lúc Kiều Oanh còn chưa kịp ngồi dậy thì có một bóng đen lao vút tới như một cơn giông bão! Chẳng kịp suy nghĩ, thuận tay Oanh chụp ngay chiếc bình bằng sành dùng cắm hoa quơ lên thật mạnh.

Bốp!

Một tiếng va đập thật mạnh vang lên, cùng lúc đó một tiếng rú kéo dài… Tiếng rú hình như là của một người đàn ông! Cùng lúc có một vật thật to ngã xuống. Đó là… một người toàn thân đầy máu!

Kiều Oanh bật dậy và cô cũng kịp kêu lên:

– Hiếu!

Người đầy máu kia sau tiếng gọi tên của Kiều Oanh đã từ từ tan biến giống như một khối nước đá để giữa trời nắng! Chỉ nửa phút sau thì nơi đó chỉ còn lại một vũng nước sền sệt, đen ngòm…

– Hiếu!

Oanh lại gọi tên Hiếu một lần nữa với nỗi ân hận dữ dội, cô chỉ muốn chạy theo hướng mà cô đoán là Hiếu vừa rời khỏi. Nhưng vừa kịp lúc, nhìn lại, thấy hai người vẫn đang nằm im đó thì Oanh lại la lớn:

– Hai người hãy đi ngay đi, anh ta có thể trở lại bất cứ lúc nào! Hãy xuống xuồng về ngay nhà đi, mọi việc ở đây để tôi lo!

Lời cô vừa dứt thì Đức và Quế Anh cũng vừa tỉnh lại. Họ ngơ ngác nhìn quanh, đến khi thấy Kiều Oanh thì Đức hốt hoảng:

– Cô là… người hay ma? Hôm trước cô đã…

Kiều Oanh nói nhanh:

– Đừng hỏi lôi thôi nữa, hay dẫn cô ấy trốn đi. Đúng là hôm trước tôi đã bị Hiếu sai khiến để dẫn dụ anh tới đây và hôm nay cũng thế, chính người yêu tôi vì ghen nên đã khiến tôi cùng tới đây để ra tay sát hại hai người, nhưng tôi không đành như vậy nên vừa rồi tôi đã làm tổn thương anh ấy, để anh ấy đi mà không biết đi đâu. Tuy nhiên, lúc này hai anh chị hãy đi đi, về nhà và lập tức cử hành ngay hôn lễ, động phòng hoa chúc ngay tối nay, như vậy mới có cơ may sống sót! Chứ người yêu tôi, anh Hiếu là một hồn ma ghen dữ dội, sẵn sàng giết cả hai người nếu còn cho anh chị chưa là vợ chồng với nhau. Mau đi đi, anh ta sẽ trở lại đây ngay bây giờ!

Đức nhìn Quế Anh rồi không chần chừ, anh bế thốc người yêu lên, chạy nhanh xuống chiếc xuồng mà Kiều Oanh vừa mang tới. Ra sức bơi rất nhanh ra giữa dòng…

Ở trong miếu một mình. Kiều Oanh bất thần chụp lấy mảnh sành bị vỡ lúc nãy và đâm thẳng vào hai mắt của mình, trước khi gục ngã xuống…

Việc Đức và Quế Anh trở về đột ngột trong đêm đã là một bất ngờ của đôi bên cha mẹ hai người. Nhưng họ chưa bất ngờ bằng lời yêu cầu của chính Quế Anh:

– Ba má cho tụi con làm lễ cưới ngay trong đêm nay đi, nếu không cả hai đứa con đều phải chết!

Bà Cả trợn tròn mắt:

– Con nói gì vậy Quế Anh? Lễ hỏi còn chưa cử hành, làm sao có thể…

Đức vội giải thích:

– Tụi con vừa bị nhốt ở miếu thổ địa, suýt chết bởi hồn ma, nếu không nhờ cô gái ấy cứu thì không toàn mạng về đây. Tụi con bị một hồn ma ghen dữ dằn, sẵn sàng giết chết nếu con và Quế Anh không thành vợ chồng trong đêm nay!

Bà Phán Hòa nghe cũng không xuôi tai, bà hỏi lại:

– Sao có chuyện kỳ lạ vậy? Mình đâu thể chiều theo…

Bỗng Quế Anh sụp xuống, cô lạy cả hai bên cha mẹ:

– Con xin cha mẹ hai bên, hãy cứu tụi con kẻo không kịp! Con lạy ba má…

Đức cũng sụp xuống lạy y như vậy làm cho bốn ông bà già sững sờ đưa mắt nhìn nhau. Trong lúc họ còn đang lưỡng lự thì Quế Anh sắp sửa trở lại trạng thái cũ, cô co rúm người như sắp hôn mê.

Ông Cả hốt hoảng:

– Không xong rồi bà ơi! Mau… mau cho tụi nó…

Sau khi hội ý chớp nhoáng, hai bên cha mẹ đồng ý cho làm lễ lạy gia tiên ngay trong đêm và âm thầm khấn vái:

– Ở thế chẳng đặng đừng nên buộc lòng chúng con phải chấp nhận cho tụi nó làm chuyện này… Kể từ bây giờ tụi nó được là vợ chồng của nhau, xin ơn trên độ trì cho mọi điều tốt đẹp…

Sau khi lễ lạy gia tiên xong, chính Quế Anh giục Đức rất khẽ:

– Mau đi…

Nửa đêm hôm đó, có lẽ lúc ấy chuyện động phòng của hai người đã qua, bất chợt ở phía sau vườn có một tiếng gầm rú chẳng khác con mãnh thú bị thương nặng!

Quế Anh là người run sợ hơn ai hết, cô rúc vào lòng Đức vừa thều thào:

– Lại nữa rồi!

Đức cũng hiểu đó là oan hồn, giống như anh và vợ đã gặp lúc ở miếu thổ thần. Nhưng chẳng còn cách nào hơn, anh cố trấn an:

– Không sao, nếu chết thì cùng chết!

Nhưng họ chờ rất lâu mà chẳng có việc gì xảy ra… Tiếng hú cũng không vang lên nữa. Cho đến gần sáng, trong lúc mọi người đang ngủ say thì chỉ mình Đức nghe được một tiếng khóc bên ngoài cửa sổ vọng vào.

– Ai?

Đức sợ làm cho Quế Anh tỉnh giấc nên anh nhẹ bước một mình, bước đến gần cửa sổ nhìn ra.

– Kiều Oanh!

Rõ ràng Kiều Oanh đang ôm ngang đôi mắt đầy máu, nói vọng vào vừa đủ cho Đức nghe:

– Anh cầm lấy vật này và cùng với quần áo hai người mặc ban chiều hãy đốt ngay, bởi tất cả đã bị ma nhập, mặc vào lại sẽ vong mạng ngay!

Đức đón lấy vật mà cô gái vừa ném vào, anh nhận ra đó là chiếc lược cài tóc của Quế Anh. Anh chưa kịp hỏi thì nàng ta đã tiếp lời:

– Trước đây cô Quế Anh làm rơi chiếc khăn quàng và lọt vào tay Hiếu, anh ấy đã dùng vật ấy để khống chế, sai khiến cô Quế Anh, suýt nữa cô ấy đã thành ma rồi! Bây giờ phải giữ kỹ mọi thứ, chờ đến khi nào tôi tới nơi đã, lúc đó mới yên…

Nàng ta nói dứt lời thì cầm đầu chạy rất nhanh về phía bờ sông, Đức hiểu là cô nàng còn sống, nên quên cả hiểm nguy, vội đuổi theo.

° ° ° Đức rất bất ngờ khi nhìn thấy trước mặt mình là một ngôi nhà khá lớn, nơi mà Kiều Oanh đã chạy vào mấy giây trước đó. Nhà của ai? Đó là câu hỏi mà Đức đang hoang mang và chưa có câu trả lời, bởi với anh thì nơi này hoàn toàn xa lạ… Anh không định đột nhập vào trong, nhưng nhìn thấy Kiều Oanh ôm mặt đầy máu chạy vào đó trong trạng thái gần như không thấy đường đi, Đức tức tốc đuổi theo nhanh hơn. Anh lọt vào phía sau ngôi nhà lớn như cái dinh thự mà không gặp bất cứ trở ngại nào. Cho đến khi…

– Thưa bà, những gì bà dặn lâu nay con luôn làm đúng. Ngôi nhà này dẫu không ai ở, nhưng con vẫn hằng ngày quét dọn tươm tất, các phòng ngủ của bà, của các cô cậu ngày trước con vẫn chăm sóc như trước đây. Đặc biệt là phòng cậu Hiếu, mỗi ngày con đều thay bình hoa mới, thay áo gối, thay drap nệm hai ngày một lần. Nhưng lạ quá bà ơi…

Đó là nhứng lời của Ba Tiền, người quản gia lâu năm của gia đình Phủ Xuân, chủ nhân ngôi nhà đồ sộ này, anh ta nói với một người phụ nữ mà vừa thoạt nhìn thấy Đức đã suýt kêu lên, bởi đó chính là người đàn bà đã mua cho Kiều Oanh lon sữa lúc ở trên xe đò! Nhờ đứng trong bóng tối, nên Đức không bị phát hiện và nhờ vậy anh tiếp tục nghe được câu chuyện giữa hai người.

Ba Tiền hạ thấp giọng như sợ người ngoài nghe:

– Từ ngày cậu Hiếu chết, đêm nào con cũng nghe có tiếng hát và thổi kèn Tây từ phòng cậu vọng ra! Rồi áo gối, hay drap trải giường, cứ hai ngày con thay theo lời bà dặn thì đều thấy gối bị dơ, drap nhăn nheo và… có mùi mồ hôi! Riêng cơm nước bà dặn con dọn cho cậu mỗi ngày ở ngoài nhà mồ, con đã làm y như vậy và… hầu như bữa nào cậu ấy cũng ăn sạch!

Lúc này bà Sáu Anna, tên người phụ nữ, kinh ngạc:

– Có phải chú quá sợ nên không dám vào nhà mồ rồi để cho chó mèo gì lẻn vào ăn hết chứ gì?

Ba Tiền cãi liền:

– Dạ không phải đâu bà? Nhà mồ kín như bưng, một khi đóng cửa lại thì con gián, con ruồi vào cũng không được, làm gì có mèo chó! Chính cậu Hiếu ăn đó bà!

Tuy Hiếu là con của bà, nhưng bà Sáu Anna nghe nói vậy cũng bắt rùng mình! Bà nhìn sững Ba Tiền rồi run run giọng hỏi lại:

– Ngoài ra nó có phá phách gì không?

– Dạ có! Nhất là cách đây mấy ngày, đúng vào lúc bà về đây thì ngày nào cậu ấy cũng… nhậu nhẹt say khướt rồi đập phá nhà mồ lung tung! Con muốn báo cho bà hay nhưng e bà sợ nên chưa dám nói…

Rồi anh ta lại hạ thấp giọng hơn:

– Mà hình như cậu ấy ghen hay sao đó! Con nghe cậu cứ kêu tên người con gái nào đó là Kiều Oanh rồi gầm thét dữ dội! Tối nay, lúc con bưng mâm cơm xuống thì cũng vừa lúc cậu ấy tung cửa chạy ra, suýt nữa đã xô con ngã! Không biết giờ này đã về chưa nữa…

Bà Sáu Anna hơi chùn bước, vừa nói:

– Lâu ngày tao không về thăm nó, chẳng biết nó còn nhớ không? Lỡ nó lên cơn điên như vậy có sao không?

Ba Tiền trấn an bà:

– Bà là mẹ cậu ấy mà, làm sao cậu ấy dám làm gì!

Nhờ được khích lệ nên bà Anna mới dám theo Ba Tiền bước vào nhà mồ. Anh ta giải thích thêm cho bà nghe về ngôi nhà mồ này:

– Bà biết không, lúc cậu Hiếu chết thì ông nhà cũng còn khỏe, nên ông quyết định đứng ra tự trông coi việc xây ngôi nhà mồ này! Mà chẳng hiểu sao ông lại cho xây đến hai cái huyệt trong này? Một cái thì đã dành chôn cậu ấy rồi, cái còn lại con có mạo muội hỏi thì ông đã nói một câu rất khó hiểu là “để chôn con vợ nó!”, mà làm gì cậu Hiếu có vợ?

Bà Anna bỗng kêu lên:

– Con Kiều Oanh!

Ba Tiền ngơ ngác:

– Bà nói Kiều Oanh là ai? Sao trùng với cái tên mà cậu Hiếu cứ gọi hoài mấy hôm nay?

– Con nhỏ đó… thật tội nghiệp!

– Bà nói ai?

Bà Anna gạc ngang:

– Mày không hiểu đâu, đừng hỏi!

Lúc này hai người đã mở cửa nhà mồ bước hẳn vào trong. Tối đen như mực, cho đến khi Ba Tiền bật đèn pin lên, anh ta nói khẽ:

– Có cây đèn măng-sông ở chỗ kia, để con đốt lên.

Đây là lần đầu tiên bà Anna bước vào đây, và mặc dù biết đây là nơi chôn con trai mình nhưng bà cũng nghe lạnh người, đứng yên một chỗ không dám bước tới. Khi đèn măng-sông cháy sáng lên thì Ba Tiền giục:

– Bà bước đây, mộ của cậu Hiếu kia!

Anh ta vừa dứt lời thì bỗng thét lên một tiếng, suýt nữa đã làm rơi cây đèn đang cầm trên tay! Trước mắt anh, có một người con gái đang ngồi trong cái huyệt trống.

– Bà… bà…

Bà Anna cũng đã thấy, bà chỉ kịp kêu lên một tiếng rồi ngã người trên sàn! Lúc ấy cô gái tuy không thấy được người chung quanh, nhưng cô vẫn còn tỉnh táo để lên tiếng:

– Con là Kiều Oanh đây! Con tới với anh Hiếu để cho anh ấy thấy là con không phản bội anh ấy, con vẫn mãi mãi ở bên anh ấy! Con là vợ của anh ấy mà…

Bà Anna bừng tỉnh, bà kêu lên:

– Kiều Oanh! Sao… sao cháu như vậy?

Lúc ấy, bà đã nhìn rõ hai hốc mắt đầy máu của Oanh!

– Con phải lấy đi đôi mắt của mình trước khi chết theo anh Hiếu, để anh ấy thấy rằng ngoài anh ấy ra con chẳng muốn nhìn một ai nữa! Hãy nói với Hiếu, Kiều Oanh này không bao giờ một dạ hai lòng…

Lời vừa dứt thì nắp huyệt cũng vừa đóng sập xuống, nhốt trong đó một cô gái tuổi thanh xuân! Cũng đồng thời lúc ấy, bà Anna và Ba Tiền như bị ai đó nhấc bổng lên và ném nhanh ra ngoài. Khi họ chưa kịp bò dậy thì đã nghe rầm một tiếng, nhìn lại đã thấy cánh cửa nặng nề của ngôi nhà mồ bị đóng chặt lại!

– Trời ơi, Hiếu!

Bà Anna gào lên, cố gắng dậy và chạy tới nắm chốt cửa kéo ra, nhưng vô vọng, cửa đã bị khóa chặt bên trong!

Lúc đó đêm đã dần khuya. Vầng trăng trên đỉnh đầu bắt đầu ngả về hướng tây, lạnh lùng soi ánh sáng mê ảo xuống khu nhà mồ, tạo thành một khung cảnh nửa hư nửa thực, khiến cho Ba Tiền vốn lâu nay đã quá quen thuộc với hình ảnh này cũng phải bắt rùng mình! Anh run run giọng hỏi bà chủ:

– Rồi mình phải làm sao với cô Kiều Oanh đây bà?

Bà Anna chỉ biết buông một tiếng thở dài và im lặng…

Hết.

 

 

 

 

1 Star2 Stars3 Stars4 Stars5 Stars (No Ratings Yet)
Loading...
Cùng chuyên mục
Truyện Ma Có Thật Mới Nhất 2015 – Mời Ma Ăn Cơm

Truyện Ma Có Thật Mới Nhất 2015 – Mời Ma Ăn Cơm

745

Đọc Truyện Ma – Chiếc Áo Bùa Ma

2012
Truyện Ma Có Thật Mới Nhất 2016 – Giọt Máu Oan Nghiệt

Truyện Ma Có Thật Mới Nhất 2016 – Giọt Máu Oan Nghiệt

556

Quyển sách ma audio mp3

444

Đọc truyện ma- Ma Là Có Thật

4078
Danh mục
Truyện Ma - Kinh Dị
Đọc Truyện Đêm Khuya VOH
Đọc Truyện Đêm Khuya VOV
Chuyện kể trước lúc 0 giờ